Và như thế ta sống vui từng ngày...
Chiếc lá cuối cùng

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Trần Thị Thuý Nga (trang riêng)
Ngày gửi: 14h:40' 07-10-2012
Dung lượng: 69.0 KB
Số lượt tải: 21
Nguồn:
Người gửi: Trần Thị Thuý Nga (trang riêng)
Ngày gửi: 14h:40' 07-10-2012
Dung lượng: 69.0 KB
Số lượt tải: 21
Số lượt thích:
0 người
TRƯỜNG THCS TRẦN CAO VÂN
Năm học:2012-2013
............#..#...#.............
ĐỀ TÀI THUYẾT TRÌNH VĂN HỌC
Người thực hiện: Phạm Nguyễn Phương Dung
GV hướng dẫn: Trần Thị Thuý Nga.
Đề tài: CHIẾC LÁ CUỐI CÙNG-KIỆT TÁC NGHỆ THUẬT CỦA TÌNH YÊU THƯƠNG.
-Kính thưa ban giám khảo!
-Kính thưa các thầy giáo ,cô giáo!
-Các bạn thân mến!
Sẽ khô cằn biết bao nếu tâm hồn ta không có tình yêu thương.Sẽ u tối biết bao nếu xung quanh ta toàn những người vị kỉ. “Tình yêu thương” có lẽ đó là món quà tuyệt vời nhất mà tạo hoá đã ban tặng cho con người..Ban tặng cho tôi,cho bạn và cho mỗi chúng ta.Sẽ hạnh phúc biết bao nếu ta được sống trong vòng tay thân ái của mọi người.Chỉ khi chúng ta được sống trong tình thương,sống để yêu thương thì chúng ta mới thật sự cảm nhận được niềm hạnh phúc.Khi ấy, cuộc sống của chúng ta mới thật sự có ý nghĩa.Cũng chính vì thế mà “ tình yêu thương” luôn là tiếng nói đồng vọng ,kết nối trái tim của triệu triệu con người .
Đến với cuộc thi thuyết trình văn học hôm nay,em chọn đề tài:Chiếc lá cuối cùng-kiệt tác nghệ thuật của tình yêu thương. Đề tài là những cảm xúc,những trăn trở của bản thân em sau khi cảm thụ văn bản (đoạn trích truyện ngắn) “Chiếc lá cuối cùng” của nhà văn Mĩ: O.hen-ri.
-Kính thưa ban giám khảo!
-Kính thưa các thầy giáo ,cô giáo!
-Các bạn thân mến!
Trước khi đến với đề tài ,em xin giới thiệu đôi nét về tác giả O.hen-ri.
O.hen-ri. Là nhà văn Mĩ sinh năm 1862 và mất năm 1910.Cha ông là thầy thuốc;mẹ ông qua đời khi ông mới lên ba.Thuở nhỏ ông không được học hành nhiều,năm 15 tuổi đã phải thôi học, đến làm việc tại hiệu thuốc của chú ruột;sau đó còn làm nhiều nghề khác để kiếm ăn như:nhân viên kế toán,vẽ tranh,thủ quỹ ngân hàng.O.hen-ri Là nhà văn chuyên viết truyện ngắn và sáng tác rất nhiều.Có những năm số lượng truyện ngắn ông sáng tác lên đến con số rất cao:65 truyện (1904),50 truyện (1905)...Các truyện ngắn của ông lần lượt được in thành tập trong thời gian ông còn sống và sau khi ông đã qua đời.Có thể kể đến các tập:Bắp cải và vua chúa(1904) Bốn triệu (1906)Trung tâm miền Tây (1907),Tiếng nói thành phố (1908)...Truyện của ông phong phú, đa dạng về đề tài, nhưng phần lớn đều hướng đều hướng vào cuộc sống nghèo khổ,bất hạnh của người dân Mĩ.Một số truyện mang ý nghĩa phê phán rõ rệt.Về nghệ thuật,truyện ngắn của ông thường được tổ chức xoay quanh một cốt truyện dàn dựng chu đáo với tình tiết được sắp xếp thật khéo léo,lôi cuốn sự hứng thú của bạn đọc. Ông thường sử dụng kiểu đảo ngược tình huống hai lần một cách đột ngột,bất ngờ.Nhiều nhân vật của ông vừa rất thực mà cũng vừa rất mơ hồ,phảng phất như trong giấc mơ.Nhiều truyện của ông để lại cho độc giả nhiều ấn tương sâu sắc như:Căn gác xép,Tên cảnh sát và gã lang thang,Chiếc lá cuối cùng,Quà tặng của đạo sĩ...
“Chiếc lá cuối cùng” là một truyện ngắn hay của O.hen-ri.Chuyện được đặt vào bối cảnh một ngôi nhà ba tầng tồi tàn với những căn phòng cho thuê giá rẻ,trong một khu phố ở phía Tây công viên Oa-sin –tơn.Thời điểm sự việc xảy ra vào tháng mười một,khi gió lạng mùa đông tràn về.Hai hoạ sĩ nghèo là Xiu và Giôn-xy đến thuê chung một căn phòng trên tầng thượng ngôi nhà.Cụ Bơ-men cũng là một hoạ sĩ nghèo sống ở tầng cuối cùng. Giôn-xy bị bệng sưng phổi.Phần vì bệnh nặng,phần vì không có tiền lo thuốc thang cô không thiết sống nữa ,mặc cho Xiu chăm sóc , động viên.Giôn-xy cứ nằm quay ra cửa sổ,nhìn những chiếc lá cứ rụng dần dần.Cứ mỗi lần một chiếc lá rụng thì sợi dây vô hình nối cô với trần thế cứ lơi dần,lơi dần.Và cô cứ nghĩ rằng khi chiếc lá cuối cùng rụng cũng là lúc cô buông xuôi là khỏi cõi đời.Cụ Bơ-men nghe kể,rất bực mình vì trên đời này lại có người lại có niềm tin ngớ ngẩn muốn chết vì một dây leo chết tiệt nào đó rụng hết lá. Và rồi ,một ngày mới lại về,Giôn-xy –con người ngớ ngẩn -lại ra lệnh kéo mành lên.Chiếc lá cuối cùng
Năm học:2012-2013
............#..#...#.............
ĐỀ TÀI THUYẾT TRÌNH VĂN HỌC
Người thực hiện: Phạm Nguyễn Phương Dung
GV hướng dẫn: Trần Thị Thuý Nga.
Đề tài: CHIẾC LÁ CUỐI CÙNG-KIỆT TÁC NGHỆ THUẬT CỦA TÌNH YÊU THƯƠNG.
-Kính thưa ban giám khảo!
-Kính thưa các thầy giáo ,cô giáo!
-Các bạn thân mến!
Sẽ khô cằn biết bao nếu tâm hồn ta không có tình yêu thương.Sẽ u tối biết bao nếu xung quanh ta toàn những người vị kỉ. “Tình yêu thương” có lẽ đó là món quà tuyệt vời nhất mà tạo hoá đã ban tặng cho con người..Ban tặng cho tôi,cho bạn và cho mỗi chúng ta.Sẽ hạnh phúc biết bao nếu ta được sống trong vòng tay thân ái của mọi người.Chỉ khi chúng ta được sống trong tình thương,sống để yêu thương thì chúng ta mới thật sự cảm nhận được niềm hạnh phúc.Khi ấy, cuộc sống của chúng ta mới thật sự có ý nghĩa.Cũng chính vì thế mà “ tình yêu thương” luôn là tiếng nói đồng vọng ,kết nối trái tim của triệu triệu con người .
Đến với cuộc thi thuyết trình văn học hôm nay,em chọn đề tài:Chiếc lá cuối cùng-kiệt tác nghệ thuật của tình yêu thương. Đề tài là những cảm xúc,những trăn trở của bản thân em sau khi cảm thụ văn bản (đoạn trích truyện ngắn) “Chiếc lá cuối cùng” của nhà văn Mĩ: O.hen-ri.
-Kính thưa ban giám khảo!
-Kính thưa các thầy giáo ,cô giáo!
-Các bạn thân mến!
Trước khi đến với đề tài ,em xin giới thiệu đôi nét về tác giả O.hen-ri.
O.hen-ri. Là nhà văn Mĩ sinh năm 1862 và mất năm 1910.Cha ông là thầy thuốc;mẹ ông qua đời khi ông mới lên ba.Thuở nhỏ ông không được học hành nhiều,năm 15 tuổi đã phải thôi học, đến làm việc tại hiệu thuốc của chú ruột;sau đó còn làm nhiều nghề khác để kiếm ăn như:nhân viên kế toán,vẽ tranh,thủ quỹ ngân hàng.O.hen-ri Là nhà văn chuyên viết truyện ngắn và sáng tác rất nhiều.Có những năm số lượng truyện ngắn ông sáng tác lên đến con số rất cao:65 truyện (1904),50 truyện (1905)...Các truyện ngắn của ông lần lượt được in thành tập trong thời gian ông còn sống và sau khi ông đã qua đời.Có thể kể đến các tập:Bắp cải và vua chúa(1904) Bốn triệu (1906)Trung tâm miền Tây (1907),Tiếng nói thành phố (1908)...Truyện của ông phong phú, đa dạng về đề tài, nhưng phần lớn đều hướng đều hướng vào cuộc sống nghèo khổ,bất hạnh của người dân Mĩ.Một số truyện mang ý nghĩa phê phán rõ rệt.Về nghệ thuật,truyện ngắn của ông thường được tổ chức xoay quanh một cốt truyện dàn dựng chu đáo với tình tiết được sắp xếp thật khéo léo,lôi cuốn sự hứng thú của bạn đọc. Ông thường sử dụng kiểu đảo ngược tình huống hai lần một cách đột ngột,bất ngờ.Nhiều nhân vật của ông vừa rất thực mà cũng vừa rất mơ hồ,phảng phất như trong giấc mơ.Nhiều truyện của ông để lại cho độc giả nhiều ấn tương sâu sắc như:Căn gác xép,Tên cảnh sát và gã lang thang,Chiếc lá cuối cùng,Quà tặng của đạo sĩ...
“Chiếc lá cuối cùng” là một truyện ngắn hay của O.hen-ri.Chuyện được đặt vào bối cảnh một ngôi nhà ba tầng tồi tàn với những căn phòng cho thuê giá rẻ,trong một khu phố ở phía Tây công viên Oa-sin –tơn.Thời điểm sự việc xảy ra vào tháng mười một,khi gió lạng mùa đông tràn về.Hai hoạ sĩ nghèo là Xiu và Giôn-xy đến thuê chung một căn phòng trên tầng thượng ngôi nhà.Cụ Bơ-men cũng là một hoạ sĩ nghèo sống ở tầng cuối cùng. Giôn-xy bị bệng sưng phổi.Phần vì bệnh nặng,phần vì không có tiền lo thuốc thang cô không thiết sống nữa ,mặc cho Xiu chăm sóc , động viên.Giôn-xy cứ nằm quay ra cửa sổ,nhìn những chiếc lá cứ rụng dần dần.Cứ mỗi lần một chiếc lá rụng thì sợi dây vô hình nối cô với trần thế cứ lơi dần,lơi dần.Và cô cứ nghĩ rằng khi chiếc lá cuối cùng rụng cũng là lúc cô buông xuôi là khỏi cõi đời.Cụ Bơ-men nghe kể,rất bực mình vì trên đời này lại có người lại có niềm tin ngớ ngẩn muốn chết vì một dây leo chết tiệt nào đó rụng hết lá. Và rồi ,một ngày mới lại về,Giôn-xy –con người ngớ ngẩn -lại ra lệnh kéo mành lên.Chiếc lá cuối cùng
 






Các ý kiến mới nhất