Tài nguyên dạy học

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    Qua_2010.jpg

    Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Sắp xếp dữ liệu

    Liên kết website các trường THCS

    Và như thế ta sống vui từng ngày...

    Gốc > Tán thơ >

    TÔI ĐẾN VỚI THƠ- TÌNH CỜ

    Mình còn nợ rất nhiều những ngôi nhà mà mình vẫn thường ghé chân đến. Nợ một mối thâm tình. Mình yêu thơ và những ngôi nhà ấy của các bạn đã cho mình những cảm giác được yêu.Mình rất ngại lối giao tiếp xã giao kiểu để lại những lời bình chào hỏi. Nhưng đôi khi không chào hỏi thì thấy mất lịch sự quá nên cũng để lại lời thôi.Mình thích ai là thích cưới luôn người ấy để ngày nào cũng được " gây gỗ" và ngắm nghía.Nên thường rinh thơ người khác về nhà đọc. Trong bộ sưu tập của mình cũng khá nhiều rồi. ( Mình để trong ngôi nhà khác kia, ngôi nhà này ít thôi).Và ở đó mình được tự do thoải mái ngắm nhìn những đứa con tinh thần của bạn. Vậy mà cái điều bí mật ấy gần đây vô tình bị phát hiện. Cũng vui.Vậy là cái thói hư hỏng thích yêu cùng một lúc quá trời người của mình bị phát hiện. Khó nói quá! Có nhiều bạn buồn buồn bỏ mình ra đi vì nghĩ mình không thích thơ bạn sao chẳng thấy đem về. ( cái này mình tự cảm nhận nha! Mình là chủ quan lắm đó!) Điều đó không đúng.Khi nào đi qua ngõ nhà ai mà hai con mắt  của mình còn len lén liếc thì nhất định là trong tim mình có bạn rùi. Huống gì ngày nào mình cũng tới, nằm vưỡn ra trong nhà bạn thì phơi ruột gan ra rùi chứ còn tim gì nữa? Mình yêu tất cả các bạn. Thực đấy. Những ngôi nhà mà mình trở lại trên ba lần có nghĩa là mình đã sa ngã vì nó rùi. Hãy chờ đấy! Mình sẽ có quà cho các bạn!Mà phải theo từng dịp và sự tình cờ nha! Mình rất thích những sự tình cờ. Vì chỉ có những tiếng " sét" ấy mấy làm cho con tim xơ cứng của mình cụ cựa được. Nó mà không chịu đập mạnh  là mình bó tay không thể gõ được gì.
        Hôm nay mình định viết về một người. Người này đến với mình cũng tình cờ thôi. Cái tình cờ làm cho trái tim đa cảm của mình rung động và mình viết. Mình viết những dòng ngu ngơ về những bài thơ của người được người khen là " Lời bình".Thực ra mình chưa bao giờ có ý thức bình nghiêm túc một bài thơ. Mình chỉ để cho cảm xúc của mình thăng hoa cùng những bài thơ của bạn thôi. Vậy mà những lúc tâm hồn mình nông nỗi, mình lại tìm đến những bài thơ ấy và chính những bài thơ ấy, như một người tình si, an ủi trái tim mình.Mình thích hai ngôi nhà của hai người đàn ông đa tình và lãng mạn. Bởi mỗi khi mình tìm đến với họ, mình như thấy họ đang dùng cái si tình ấy an ủi mình. Những chàng trai ấy đang viết cho nàng thơ của họ, vậy mà mình cứ hóa thân vào đối tượng , để rồi thấy vấn vương.( Vấn vương là vấn vương cái anh chàng chủ thể trữ tình thui à nha!)
        Một lần mình buồn lắm! Buồn vì cái gì thì bi chừ quên mất rùi ( Nhớ cho mà chết luôn à!) vậy là  mình lạc vào một Blog bắt gặp bài thơ này:
    LỬA CỦI NGHIẾN.

    Lửa bén nhanh bởi củi tạp chẻ mỏng

    Em đừng thở than: sao bếp lắm tàn?

    Giấu lửa vào trong, nghiến chờ tay chọn

    Lửa lụi rồi, bếp vẫn bỏng vã than.

    Thơ sâu quá! Ý tứ, lời lẽ như nói hộ lòng mình. Vậy là mình để lại vài dòng tâm sự:

    Tự nhiên bắt gặp một bài thơ đầy suy ngẫm. Củi chẻ nhỏ ( tạp) thì lửa bén nhanh. Lửa bén nhanh thì bếp mau tàn. Cái chân lí giản đơn chỉ những người dùng bếp củi mới  biết được ấy lại là chân lí của cuộc đời. Chân lí của tình người. Cái gì dễ dãi quá cũng không bền lâu được. Cũng như tình yêu vậy. "Em đừng thở than :sao bếp  lắm tàn?" Dấu lửa vào trong, nghiến chờ tay chọn". MÌnh không hiểu nghĩa của từ nghiến này lắm. Không hiểu nghiến là sự nén lòng hay còn còn có nghĩa nào khác nữa. Nhưng nếu hiểu theo nghĩa đen thì sự chờ đợi để nhen những thanh củi lớn, để ấm mãi khi lửa đã  tắt mà bếp tro vẫn còn than hồng thì nghiến ở đây là nỗi chờ đợi, sự nén lòng. Nén lòng lại em ạ! Để tìm cho mình một bếp ấm lòng. Đừng vội tìm hơi ấm lửa rơm.Như một lời tâm sự, một kinh nghiệm sống của những người từng trải.Bài thơ đã cho ta một bài học về cách nhìn người, cách nhìn cuộc đời.Đáng trân trọng biết bao.

    Vậy là  mình nhận được  tin nhắn để lại của tác giả:

    Cảm ơn bạn đã cho từ "nghiến" một nghĩa bóng
    thật hay.( Nghiến=nén lòng .Anh nén lòng dấu lửa tình yêu vào tim, chờ em nhận ra sức nóng trong anh để chọn anh , như chọn củi cây nghiến (1 loại thiết mộc ) để giữ lửa đượm cho bếp của mình.
        Mình bén duyên với thơ Hoàng Lập từ đấy. Mình sục sạo khắp nhà người ta để tìm " trầm" Và lại bắt gặp một bài thơ nữa. Mình nói bắt gặp là vì trong muôn vàn bài thơ của người mình chỉ chọn một bài  đăng trong Website vì lúc ấy vào mùa hè:
    BẮT ĐƯỢC MÙA HÈ:

    Sân trường nhặt một tiếng ve
    Thế  là  bắt  được  mùa  hè  ai  rơi ?
    Phượng sao cháy thế phượng ơi
    Đốt  trời  xanh  của  lòng  tôi  bây  giờ
    Áo dài nghiêng dáng thẫn thờ
    Màu  trinh  nguyên  ấy có chờ đợi  tôi ?
    Tiếng  ve  đành  thả  lên  trời
    Giữ lại đốm phượng  bồi hồi trong tay.

    Vào hè 2012

    Vậy là ngứa ngáy  chân tay mình gõ tiếp:

    Không hiểu sao cứ mỗi lần đọc thơ của Người thầy giáo ấy mình lại rất đồng cảm.Đã về hưu lâu thế mà bác vẫn còn viết được những vần thơ thật giàu cảm xúc như vậy về tuổi học trò, về hoa phượng, mình thật phục.

    "Sân trường nhặt một tiếng ve

    Thế là bắt được mùa hè ai rơi?"

    Cũng tiếng ve, cũng màu phượng đỏ, cũng thoáng áo dài nhưng qua cách diễn đạt của bác lại không hề theo một khuôn mẫu nào cả. Ở câu thơ đầu, người đọc bắt gặp cách sử dụng thật tài của tác giả. Nhặt " một tiếng ve". Một tiếng ve chứ có phải một bông hoa phượng đâu mà nhặt được nhỉ? Sự chuyển đổi cảm giác làm cho cái vật tưởng chừng vô hình trở nên hữu hình hơn; cái âm thanh của mùa hạ tự nhiên trở nên có thể cầm nắm được.Ai hơi đâu đi làm cái việc thẩn thơ ấy? Chỉ có " áo trắng" thôi.Nhặt một tiếng ve là " bắt được mùa hè đánh rơi" Mùa hè đánh rơi "tiếng ve". Hay thật.l

    Lại bắt gặp hình ảnh "phượng cháy" thân quen , nhưng câu bát thì lại rất mới, rất lạ tạo ra sự đối lập giữa hai gam màu tưởng chừng tương phản:

    "Đốt trời xanh của lòng tôi bây giờ"

    Phượng đốt lòng tôi, hay nói như Xuân Diệu: " Sắc đỏ rủa màu xanh". Câu thơ tả mà lại rất gợi cảm. Tả mà bày tỏ được sự xao xuyến bồi hồi của chủ thể trữ tình khi mùa hè đến.

     Vậy mà tình cờ thế nào lại bị phát hiện vì những lời có cánh ấy mình đã giấu kĩ bên Website của mình mà vẫn bị tìm ra.  Thế là mối tình giữa Thi sĩ và người " Hăm dọa"  bắt đầu. ( Dùng dùng từ mối tình cho nó kêu tí chứ thực ra là tình  thầy- trò thui!).
         Bẵng đi một thời gian " dan díu" vì thơ. Bỗng một hôm lạc vào bắt gặp bài " Giá đừng " của thi sĩ:

    Cũng là chỉ gọi : Anh ơi !

    Mà sao tôi thấy bồi hồi trong tim

    Cũng  là chỉ ánh mắt nhìn

    Mà sao tôi thấy muôn nghìn sao rơi

    Cũng là chỉ  nụ nhoẻn tươi

    Mà sao tôi thấy đất trời đảo nghiêng

    Nụ hôn chưa nở  môi mềm

    Mà sao tôi  thấy  êm đềm dành tôi.

    Tiếng yêu chưa thốt  ra  lời

    Mà sao tôi thấy cuộc đời lâng lâng

    Những tưởng đã tắt lửa lòng

    Mà sao bùng Hỏa Diệm Sơn thế này...

     Giá đừng mơ  giữa  ban  ngày

    Giá đừng tự chuốc mình say...giá đừng !

     Vậy là không hiểu sao mình làm được bài thơ. Làm bài thơ này không phải mình nhớ Nhà thơ của mình đâu nha! Mình đang nhớ người yêu của mình đấy, thế nhưng chính thơ của Người  đã tạo cảm xúc cho mình viết: 

    Đừng nói với em hai tiếng giá như! 

    Chếnh choáng men say
    Chếnh choáng men tình
    Vàng rực đồi Langbiang ,dã quỳ có làm anh chếnh choáng?
    Đêm định mệnh, anh say
    Vờ ngủ quên trên mịn trần đôi tay 

    Đừng bao giờ nói với em rằng:
    Giá như mình còn gặp lại
    Bởi sau cơn say, là những ngày rất tỉnh
    Anh sẽ chẳng bao giờ mê mãi mãi vì say

    Đừng nói với em hai tiếng : giá như
    Bởi ta biết những gì mình nhận được
    Cho là cho , hạnh phúc đâu có mất  ?
    Cái nhận về , anh có giống em không?

    Em vẫn thích anh say, say tí cay nồng
    Thích chếnh choáng chút hương men tình ái
    Say cứ say  nhưng ngày mai tỉnh lại
    Anh lại là anh và  đừng bao giờ nói: giá như ...

     Với lời đề tặng : Tặng bác Hoàng Lập. Chính bác đã gợi tứ cho cháu làm bài thơ này. Vậy là mấy ngày sau, mình đón đọc được bài: Nồng nàn LangBiang:

    Đã từng một đêm Lang Biang

    Mụ mị rượu với nồng nàn Cao nguyên

    Ngật ngà nhịp nhún cồng chiêng

    Ơ  kìa ! Lửa múa mắt nghiêng bập bùng. 

     Em  đừng  lắc  suối  tóc  hông

    Lỡ  một  nhánh  mát  xoà  vòng  tay  tôi

    Miệng thơm , thơm cả lời mời

    Chập chờn ngà ngọc khoé môi em cười.
     

    Ơ  kìa ! Hình  như  mặt  trời

    Dấu  bỏng  ngưc  áo  đốt  tôi  cháy  lòng

    Cong mềm cần lựa xoay vòng

    Đỡ  tay  khắc  khoải  níu  mong  lượt  kề . 

    Ơ  kìa !  Đừng  bảo  tôi  mê

    Nàng   H’Biang   rõ   vừa   về   cạnh   tôi.  
    Với lời của người  biên tập : Là bài thơ viết lâu rùi nhưng chính cái tên Langbiang của Blog mình gợi bác nhớ lại và đem ra chỉnh sửa. bài thơ khá nồng nàn.Mình chọc bác một câu:  
    Ơ kìa ! Hình như mặt trời
    Dấu bỏng ngưc áo đốt tôi cháy lòng
    Chết mấy chàng luôn. Lại một người nữa bị đường cong hớp hồn. Cười.  
     Mình chọc cái tranh minh họa trong bài viết của bác và cái lời bình của bác cho bài viết " Đùa cùng Bà Chúa thơ Nôm" của mình). 
       
         Mình nói là mỗi khi buồn mình thường tìm đến với thơ, để cho nhưng chàng trai si tình ấy an ủi mình. Và chính Thơ  Hoàng Lập ( Xin được gọi tên anh như một chàng trai vì sự trẻ trung và sâu sắc, lãng mạn mà chân tình) đã an ủi mình trong những lúc mình thấy  " Mất chân trời"
    Mất chân trời
    Trời tuy cao nhưng vẫn có chân trời
    Vẫn có nơi Tiên - Người gặp gỡ
    Bụt sẽ lau khô nước mắt đau khổ
    Cứ gục vai anh mà thổn thức con tim .

    Chẳng cần đâu mò đáy giếng trăng in
    Cứ thả gầu vào anh mà múc lên vằng vặc
    Bạch Tuyết đợi trăm năm mới thức giấc
    Anh xin một ngày làm Hoàng Tử cho em.

    Anh luôn tin có chỗ Người gặp Tiên
    Nên suốt đời lang thang tìm kiếm
    Một ngày nào , ai cùng em âu yếm
    Là lúc anh  biết mình  mất chân trời .

                 Vậy là mình viết:

     Lại một bài thơ chứa đầy tâm trạng. Không hiểu sao tất cả những hình ảnh thơ lại như rất gần gũi với mình.Nơi chân trời. Mình vẫn thường nghĩ đến cái chân trời ấy. Nơi Nha Rúi và Tầm Giang gặp nhau. Nơi Từ Thức gặp Tiên, để rồi vẫn vơ đi tìm mãi. Đọc thơ của Bác Hoàng Lập mình lại bắt gặp một người lớn tuổi, cũng vẫn vơ đi tìm cái chân trời xa lắc ấy

     Trời tuy cao nhưng vẫn có chân trời

     Vẫn có nơi Tiên-Người gặp gỡ

     Bụt sẽ lau khô nước mắt đau khổ

     Cứ gục vai anh mà thổn thức con tim 

     Liệu có cái nơi Tiên người gặp gỡ ấy chăng? Có một bờ vai để cho ta tựa khi ta cần? Hay chỉ là " Mò trăng đáy giếng". Lòng giếng sâu hay lòng giếng cạn? Ta đã nói với người " Em tưởng giếng nước sâu, em nối sợi gàu dài...". Sao bài thơ giống như viết cho mình thế . Tất cả những gì Bác nghĩ sao thấy gần gũi với mình quá. Mình cũng nghĩ đến những điều đấy nhưng không thể viết ra được như Bác thôi.

       Thơ đến với mình như vậy đó. Mình yêu những chàng trai si tình trong những bài thơ ấy. Mong là ngoài đời thực các chàng trai ấy vẫn lãng mạn, tình si để  cho một nửa của mình không bao giờ phải buồn khổ.(  Ý quên... ngoài đời thực thì Thầy giáo hưu ấy vẫn rất mực tình chung chứ!)

    TB: Em định viết thêm chút nữa, nhưng sợ thầy ngất xỉu rùi không có ai cấp cứu nên thôi. Chúc thầy thoát khỏi một mùa hè đầy mộng mị. Hình như mùa thu đang len lén thò chiếc chân thon của mình đàng  sau hè ( hè - là cái hiên sau chứ không phải mùa hè. Mà hiểu kiểu gì cũng được) rùi đó! Thầy đi tìm nàng thu quyến rũ đi nha! Ít bữa nữa chắc em không có nhiều dịp để lan man rùi. Em  "tu". Cười.

     

    Nhắn tin cho tác giả
    Trần Thị Thuý Nga @ 22:29 06/12/2012
    Số lượt xem: 866
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến