Và như thế ta sống vui từng ngày...
Tản văn- Băng Sơn
Hoa Xuân
Tại sao lá bàng đón mùa đông bằng màu đỏ trên những chiếc lá vốn là màu xanh mát dịu cả trong nắng hè. Cây lấy màu đỏ ở đâu ra hay là trời rót màu đỏ ấy trong những chiếc bình vô hình khổng lồ đựng màu đỏ của hoa gạo tháng Ba, hoa vông tháng Tư, hoa phượng tháng Năm, hoa lựu tháng Sáu.... để nhuộm cho đất trời ấm áp trong rét mướt đầy màu mây u ám?
Mà cũng có thể màu đỏ lá bàng là những lá thư báo trước cho mọi người biết rằng sắp lộng một trời đất đầy hoa đỏ mùa xuân, thứ hoa chỉ tưng bừng trong nắng dịu, trong mưa phấn, trong hồn người tươi mới gọi là mùa Xuân. Đó là màu đỏ Hoa Đào, tươi thắm thiết là hoa đào bích, đỏ hồng dịu dàng là hoa đào phai, đỏ phơn phớt mong manh là hoa đào ta, thứ đào ăn quả, mọc bạt ngàn các tỉnh biên giới phía Bắc, các tỉnh miền núi....
Cũng lạ cho tự nhiên vũ trụ, tại sao mọi lá cây khi còn là búp lá thì xanh rờn, xanh mướt, xanh lục, xanh tươi, còn lá cây đề, lá cây Bằng Lăng khi là búp thì mang màu tím, một loài tím đỏ như màu đồng điếu. Hay là trời rót hoa đào mùa xuân xuống trần gian chưa thoả nên thêm một ít màu tím đỏ cho cây cối khỏi thòm thèm hương sắc. Khi lá Đề, lá Bằng Lăng già mới chuyển thành màu xanh, báo tin mùa hè đã tới....
Vườn ta ở trong quê, đôi khi ta gặp một gốc hoa đào, lá đào ta, nhưng ít khi đậu thành quả ngọt. Còn cây mơ cùng với họ đào, cây mận cũng thế, hoa lại trắng muốt như băng tuyết, hoa nói điều gì nhỉ hay là hoa mời mùa xuân về để hoà vào hồn ta niềm trong trắng, niềm tươi mới chỉ có tuổi hoa niên mới có và nhắc ta giữ gìn cho chọn vẹn?
Không ai biết được cụ thể, đích xác. Nhưng ai cũng có thể cảm thông niềm vui trong trời đất mùa xuân ấy.
Người ta thường nói "Người là hoa của đất" ta còn có thể hiểu: Đất nở hoa cũng là nở ra những đoá tâm hồn cho con người sống thêm tốt đẹp.
Mùa xuân rồi. Nào, hãy thử tính xem ta biết đựơc bao nhiêu loài hoa đẹp, có sắc màu, có hương ngát quanh ta?
Quả thu
Mùa thu là mùa quả chín. Không hiểu từ lúc quả còn non đến khi quả chín thì bao nhiêu màu xanh ấy bay đi đâu biến vào đâu hết nhỉ? Còn các màu khác cũng từ đâu bay đến, từ đâu hiện ra, tựu mình nhuộm vào quả hay có một bàn tay khổng lồ cầm chiếc bút vẽ vĩ đại mà phết vào các màu lên quả?
Màu đỏ của quả hồng Nhân Hậu. Màu vàng thâm hơi xấu xí của quả sấu tít trên cao. Màu vàng ươm buồng chuối trứng cuốc, màu hồng của quả bưởi đào, màu da cam của quả quýt, màu vàng chanh của quả thị cho chí màu xanh như ngọc lưu ly trong từng hạt cốm vừa mềm mại vừa thơm thoảng....
Lạ hơn nữa, đến vừng trăng vào thu cũng chín vàng, ngày lễ phá cỗ, trăng tròn trịa như chiếc đĩa để ta đặt mọi loài hoa quả vào lòng đĩa cho thêm thơm, thêm sáng, thêm ngọt, thêm bùi.... Và bản thân mặt trăng hình như cũng đã thành một loài quả, ta mong chờ suốt từ trung thu năm ngoái cho đến nay. Có một nhà thơ xưa đã viết trong đêm trăng:
Ngửng đầu nhìn trăng sáng Cúi đầu nhớ cố hương.....
Còn chúng ta, sung sướng thay, ta đang ở giữa quê hương mình đây, một quê hương ngập tràn hoa quả bốn mùa, mà mùa thu là mùa nhiều quả chín ngọt ngon hạng nhất. Ta tự đếm thầm mà xem, ta đã nhìn thấy đã được nếm.... bao nhiêu loài quả từ thuở ấu thơ đến bây giờ, và vào mùa thu có bao nhiêu loài quả?
Mâm cỗ trông trăng không bao giờ thiếu các loài quả. Bánh trái, đèn nến và bao nhiêu thứ khác nữa, thật thích, thật ngon, thật đẹp.... nhưng không thể thiếu nhiều loài quả ngọt thơm. Đó là tấm lòng của đất nước gửi về cho mỗi con người, là tình thơm thảo của quê hương xứ sở cho mỗi chúng ta.
Hương thì thơm, hình thì đẹp, vị thì ngon, màu sắc thì cứ như cầu vồng đọng lại... quả mùa thu cho ta đấy, cho ta tất cả, cho ta đầy thương mến và bao dung như mẹ từng cho ta, đang cho ta và còn mãi mãi cho ta đến đời đời không vơi cạn....
Hương đầu hè
Hoa nhài gọi mùa hè về từ những buổi tối ngát hương khi những đám mây còn mơ ngủ chưa chịu thức lên cùng hồi sấm và chớp loé phía chân trời.
Loa kèn không còn mang cái loa ra kêu gọi mùa xuân ở lại, mà mùa xuân đã tự thấy mình già, muốn được nghỉ ngơi sau khi vắt kiệt sức mình vào hoa đào và mưa bụi giăng giăng.
Ta đã thấp thoáng nghe trong mình thèm một bát canh cua rau mùng tơi, kèm quả cà pháo ròn tan. Những nghệ sĩ vĩ cầm còn đang tìm đường trở lại dương gian trên những gốc cây một mùa lặng lẽ. Đôi cánh mỏng có những đường gân như cánh chuồn chuồn, giây lát thành hình từ cái bụng nứt đôi của một loài sâu giống hệt con dế chũi. Mấy hôm nữa thôi, một tiếng cất lên, một dàn âm thanh âm vang cứ như mọi chiếc lá xanh mới sinh ra từ hôm xuân đến, đều biết hát lên tiếng nói của màu xanh diệp lục, màu đỏ hoa phượng, màu tím bằng lăng mà loài người dù thông minh đến đâu cũng không thể hoá thân, không thể tàng hình như thế.
Ta gối đầu lên mùa hè khi trong chiếc gối kia ẩn kín một nhánh nhài khiêm nhường suốt đêm phảng phất.
Cứ bắt đầu đi những dòng nhựa cây tự dâng cao tít ngọn cây, không cần thang máy, cho chiếc lá sinh ra liên tiếp, cho nghệ sĩ vĩ cầm kiễng chân mà tấu khúc nhạc hè.
Cây đựng từng mùa trong vòng lõi gỗ. Người đựng thời gian vào đâu, trên đường cày nhàu trán hay những sợi mây trắng loà xoà phủ vào ký ức những ô, những hộp, những ngăn đầy ắp hình ảnh thu lượm qua những mùa đi.
Nhưng hè ơi, nào ta cùng nhau đồng hành đi tiếp, bắt đầu từ hương nhài đến cuối mùa có mưa tình ái vợ chồng Ngâu da diết nghìn đời.
Trần Thị Thuý Nga @ 15:40 14/01/2014
Số lượt xem: 2998
- Nelson Mandela- ST (10/12/13)
- Món quà tặng cô- Giáo Làng (21/11/13)
- 20-11 (20/11/13)
- Câu chuyện về nồi cơm của Khổng Tử (07/11/13)
- Lòng yêu thương con người - đức tính cần có của "kỹ sư tâm hồn" (05/11/13)
Các em lớp 6 có thể viết cảm nhận vào đây nhe!